Ngựa: Không phải thế đâu, loài ngựa chúng tôi có thể đi cả đường mới lẫn đường cũ, câu đó là nói về loài người các anh chứ không phải chúng tôi.
Phóng viên: Thế nghĩa là sao?
Ngựa: Sao với giăng cái gì ? Đây là loài người muốn nói: ai cũng muốn làm theo cái đã làm, đã trải qua vì sợ sự đổi mới, sợ mệt nhọc, sợ thay đổi thói quen....
Phóng viên: Còn sợ cái gì nữa ?
Ngựa: Sợ phải phấn đấu, sợ mất bổng lộc...
Phóng viên: Vâng, đề nghị anh nói rõ hơn ?
Ngựa: Thì đây, trong thế giới động vật cũng vậy : khối loài biết mình làm hại chúng sinh, hại đồng loại, hại môi trường...nhưng chúng vẫn làm đấy thôi.
Phóng viên: Theo anh nguyên nhân từ đâu?
Ngựa: Theo tôi do nhiều yếu tố : do khách quan, di truyền, do hệ thống pháp luật chưa hoàn chỉnh, do thực thi pháp luật có lúc, có nơi còn chưa nghiêm...Hơn nữa do chủ quan của người ta sợ mất quyền, mất chức, mất lợi lộc nên biết là đường tà mà vẫn cứ đi.
Phóng viên: Theo anh thì "cứu cánh" là gì ?
Ngựa: Mọi sự đều "Thẳng như ruột Ngựa" thì sẽ giải quyết được vấn đề!
Phóng viên: Vâng, tôi cũng muốn lòng tôi được như ruột anh, nhưng....Khó thay!
(Kỳ sau: Nấm độc )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét